Giọt nước mắt của những người mẹ chờ con quay về

Thứ sáu - 29/05/2026 20:14

Mỗi sáng thứ Sáu, khu vực thăm gặp của Cơ sở cai nghiện ma túy số 2 tỉnh Vĩnh Long lại đầy ắp những ánh mắt ngóng chờ. Có người lặng lẽ mang theo chút bánh, đồ dùng cho con, có người cứ đứng nhìn về phía dãy phòng quản lý học viên như mong sớm thấy bóng dáng người thân. Giữa không gian tưởng như chỉ có sự nghiêm ngặt của những tường rào và tiếng gọi tên học viên đến giờ thăm gặp, vẫn hiện hữu rất nhiều câu chuyện đẫm nước mắt của những gia đình từng bị ma túy xé nát bình yên.

Ở đó, có những người mẹ mái tóc đã bạc đi nhiều sau những tháng ngày thức trắng vì con. Có người từng bất lực nhìn con mình từ một thanh niên khỏe mạnh, hiền lành trở nên thất thần, nóng nảy trong những cơn ảo giác vì ma túy đá. Cũng có những mái nhà từng đầy ắp tiếng cười rồi dần chìm trong nỗi lo âu, sợ hãi bởi những lần con bỏ nhà đi biệt tích, những cuộc cãi vã và cảm giác đau đớn khi chứng kiến người thân bị ma túy kéo tuột khỏi cuộc sống bình thường.

Bởi vậy, với nhiều gia đình, mỗi lần vào thăm con không đơn thuần chỉ là một cuộc gặp gỡ. Đó còn là hành trình của hy vọng - hy vọng con mình đã khỏe hơn, đã biết suy nghĩ, biết nhận ra lỗi lầm và quan trọng nhất là còn đủ quyết tâm để quay đầu sau những tháng ngày lầm lỡ.

Sau những tháng ngày lạc lối

Giữa dòng người vào thăm con hôm ấy, bà T.T.Đ (56 tuổi, ngụ xã Hưng Nhượng, tỉnh Vĩnh Long) ngồi nép mình nơi góc ghế đá, hai tay siết chặt chiếc túi nylon đựng ít bánh mang cho con trai là T.B.T (32 tuổi). Đã bảy tháng kể từ ngày T vào Cơ sở cai nghiện ma túy, nhưng với người mẹ ấy, quãng thời gian đó dài như cả đời người. “Có lúc tôi nghĩ chắc không cứu nổi nó nữa…”, bà Đ. khẽ nói rồi quay mặt lau nước mắt.

Bà kể, trước đây T. là chỗ dựa của gia đình, là người con khỏe mạnh, chịu khó làm ăn và từng khiến cha mẹ yên lòng. Thế nhưng sau khi dính vào ma túy đá, con trai bà dần thay đổi. Từ một người hiền lành, T. trở nên nóng nảy, thường xuyên bỏ nhà đi nhiều ngày, tinh thần bất ổn. Tiền bạc trong nhà cứ lần lượt mất đi, còn người mẹ già mỗi đêm chỉ biết thức trắng chờ con trở về. Có những đêm, bà nghe tiếng xe ngoài ngõ là giật mình chạy ra, nhưng đổi lại chỉ là khoảng sân tối om cùng cảm giác bất lực khi nhìn con mình trượt dài trong nghiện ngập.

Bà D thăm con trai

Hàng tuần bà Đ đều đến thăm và động viên con

Ngày đưa con vào cai nghiện, bà gần như gục ngã. Nhưng rồi bà hiểu, nếu không dứt khoát, có thể bà sẽ mất con mãi mãi. Bảy tháng sau ngày vào cơ sở, lần gặp gần đây nhất khiến bà Đ. nghẹn lòng khi thấy con trai đã tăng cân, ánh mắt không còn thất thần như trước. T. biết hỏi thăm sức khỏe mẹ, biết nhắc mẹ uống thuốc đúng giờ và nói lời xin lỗi. Chỉ vài câu nói giản dị ấy cũng đủ khiến người mẹ già bật khóc.

“Tôi không cần nó giàu có gì hết. Chỉ cần nó bỏ được ma túy, sống bình thường, biết thương cha mẹ là tôi mừng rồi”, bà Đ. nói trong tiếng nghẹn.

Chỉ cần con chịu quay đầu thì vẫn còn kịp

Cũng trong căn phòng thăm gặp ấy, bà N.T.H (52 tuổi, ngụ xã Thạnh Trị, tỉnh Vĩnh Long) liên tục nhìn về phía cánh cửa dẫn học viên ra khu gặp thân nhân. Con trai bà là Đ.M.H (25 tuổi), mới vào cai nghiện được hơn một tháng. Khác với vẻ bình tĩnh phần nào của bà Đ, sau nhiều tháng đồng hành cùng con, gương mặt bà H vẫn hằn rõ sự lo lắng và mệt mỏi.

Bà kể, Đ.M.H từng là chàng trai hiền lành, làm phụ hồ kiếm sống. Nhưng rồi sự lêu lổng, đua đòi theo bạn bè đã kéo vào ma túy đá lúc nào không hay. Từ ngày nghiện, căn nhà nhỏ của bà không còn tiếng cười. Những cơn ảo giác khiến Đ.M.H nhiều lần đập phá đồ đạc, thức trắng đêm, bỏ ăn bỏ ngủ. Người mẹ già gần như sống trong hoảng loạn, lúc nào cũng thấp thỏm sợ con làm điều dại dột. “Có những đêm tôi không dám ngủ. Chỉ sợ nó nghĩ quẩn hoặc bỏ đi đâu mất”, bà H. nhớ lại.

Ngày con được đưa vào Cơ sở cai nghiện, bà đứng rất lâu ngoài cổng. Thương con nhưng bà hiểu, đó là cơ hội cuối cùng để níu con trở lại. Sau hơn một tháng điều trị, Đ.M.H dần ổn định sức khỏe, chịu trò chuyện và biết nhận lỗi với gia đình. Với người mẹ ấy, đó đã là niềm hy vọng rất lớn sau chuỗi ngày dài đầy nước mắt. “Nhà nghèo cũng được, miễn con sống tử tế. Chỉ cần nó chịu quay đầu là còn kịp”, bà H. nghẹn giọng.

Hành trình chữa lành phía sau những cuộc thăm gặp

Phía sau những cuộc gặp chan chứa nước mắt ấy là hành trình bền bỉ của lực lượng cán bộ, y bác sĩ tại Cơ sở cai nghiện ma túy số 2 tỉnh Vĩnh Long trong việc giúp các học viên từng bước từ bỏ ma túy, phục hồi sức khỏe và tìm lại niềm tin vào cuộc sống. Ngay từ khi tiếp nhận học viên, cơ sở tiến hành kiểm tra sức khỏe, phân loại tình trạng nghiện, đánh giá tâm lý để áp dụng phác đồ điều trị phù hợp. Công tác cắt cơn, giải độc được thực hiện riêng biệt cho nam và nữ trong thời gian từ 15 đến 20 ngày. 

Sau giai đoạn điều trị ban đầu, học viên tiếp tục được tư vấn tâm lý, trị liệu cá nhân, sinh hoạt nhóm nhằm tháo gỡ mặc cảm, giúp họ nhận thức rõ tác hại của ma túy và từng bước thay đổi hành vi. Chỉ trong một năm, cơ sở đã thực hiện hàng ngàn lượt tư vấn, trị liệu cho học viên. Không dừng lại ở việc điều trị, cơ sở còn tổ chức các lớp học pháp luật, kỹ năng sống, bổ túc văn hóa; duy trì lao động trị liệu thông qua hoạt động trồng rau, chăm sóc hoa màu, chăn nuôi. Học viên còn được học các nghề như sửa chữa điện dân dụng, nghề hàn, đan ghế, cạo vỏ hạt điều… để có cơ hội tìm việc làm sau khi trở về địa phương.

Học nghề

Học viên cơ sở cai nghiện ma túy số 2 tỉnh Vĩnh Long được dạy nghề đan ghế

Trung tá Nguyễn Minh Thảo, Phó Trưởng Cơ sở cai nghiện số 2 cho biết  điều khó nhất trong công tác cai nghiện không chỉ là cắt cơn, mà còn là giúp học viên vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức và có niềm tin vào cuộc sống.

“Muốn cai nghiện thành công thì ngoài sự quyết tâm của học viên còn cần sự đồng hành của gia đình và xã hội. Chỉ khi họ được quan tâm, hỗ trợ, được tạo cơ hội làm lại cuộc đời thì mới hạn chế được tái nghiện”, Trung tá Thảo chia sẻ.

Học viên lao động

Học viên trong giờ lao động

Chiều muộn, những cuộc gặp ngắn ngủi cũng dần kết thúc. Các học viên lần lượt trở về khu quản lý, còn những người mẹ lặng lẽ ra về với nỗi nhớ con đè nặng trong lòng. Sau lớp cổng sắt khép kín ấy vẫn còn những ánh mắt người mẹ mỏi mòn chờ đợi, vẫn còn những lời dặn dò nghẹn ngào trong phút chia tay. Và trên hết, vẫn còn những hy vọng âm thầm được giữ lại. Bởi với những người mẹ ấy, chỉ cần con mình thật sự muốn quay đầu, thì chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại.

Tác giả: Đăng Khoa

Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

    Những tin mới hơn
    Những tin cũ hơn
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập73
  • Máy chủ tìm kiếm28
  • Khách viếng thăm45
  • Hôm nay20,244
  • Tháng hiện tại149,893
  • Tổng lượt truy cập1,733,508
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây